Có một người con gái luôn chờ đợi | Blog Làm Cha

Có một người con gái luôn chờ đợi

(Tình yêu) Có một người con gái, lúc nhỏ chân cô vận động khó khăn, quanh năm suốt tháng thường ngồi ngoài cửa nhìn bọn con nít chơi đùa, cảm thấy rất là cô đơn.

Một mùa hè nọ, bà con của người hàng xóm từ thành phố đến chơi, dắt theo con của họ, một cậu bé lớn hơn cô 5 tuổi. Do tuổi còn nhỏ, không bao lâu đã cậu đã nhập bọn với đám trẻ con trong xóm, đi trèo đèo lội suối với bọn chúng, cũng bị phơi nắng đen thui, cười rất là vui vẻ, có điểm khác là, cậu không nói tục, đồng thời, cậu cũng để ý đến cô bé không đi được kia.

Cậu là người đầu tiên bắt chuồn chuồn bỏ vào tay cô bé, là người đầu tiên cõng cô bé đi dạo bên dòng sông, là người đầu tiên kể chuyện cho cô bé nghe, là người đầu tiên nói cho cô bé biết chân của em có thể chữa khỏi được. Là người đầu tiên, nghĩ kĩ, cũng là người cuối cùng.
Cô bé khó khăn lắm mới nở được nụ cười.

Khi mùa hè sắp hết, gia đình cậu bé dọn đi. Cô bé rưng rưng nước mắt đến tiễn, nói nhỏ bên tai cậu bé: “Em chữa lành chân xong, em lấy anh được không?” Cậu bé gật gật đầu.
Chớp mắt, hai mươi năm đã trôi qua. Từ một cậu bé thật thà đã trở thành một người thanh niên trưởng thành. Anh mở một tiệm cà phê, có một người vợ chưa cưới, cuộc sống rất bình thường, cũng rất bình yên. Có một ngày, anh nhận một cuộc điện thoại, một cô gái giọng nhỏ nhẹ nói với anh rằng chân đã chữa lành, cô đã đến thành phố anh đang sinh sống rồi. Cả một lúc lâu, anh thậm chí nghĩ không ra cô là ai. Anh đã sớm quên mất câu chuyện xảy ra vào một mùa hè nọ thời trẻ thơ của mình, quên đi khuôn mặt trắng bệch của cô bé, quên cả lời hứa tốt bụng của cậu bé từ thuở nào rồi.
Tuy nhiên, anh vẫn cho cô ở lại, để cô phụ việc trong quán. Anh nhận ra rằng, hầu như cô cứ trầm ngâm suốt ngày.

Nhưng mà anh không hề quan tâm đến cô gái, cái thai mà vị hôn thê của anh mang không phải là của anh. Anh vừa xấu hổ vừa pha lẫn phẫn nộ, vất hết tất cả những thứ đồ đạc chuẩn bị cho hôn lễ, ngày nào cũng chìm trong men rượu, rồi biến thành con người hung hăng thô lỗ, đến cả người thân cũng xa lánh anh, chuyện làm ăn càng không có tâm trí đâu mà lo, chẳng bao lâu sau, anh bị một trận ốm.

Suốt khoảng thời gian này, cô gái luôn ở bên cạnh anh, chăm sóc anh, nhẫn nhịn những trận đòn, những câu chửi mỗi khi anh uống say, một mình gắng gượng dựng dậy cái tiệm cà phê nhỏ đang lung lay sắp sập. Cô học được rất nhiều thứ, người cũng gầy như que củi, nhưng trong đôi mắt, lúc nào cũng toát lên một sức sống mãnh liệt.

Nửa năm sau, cuối cùng anh cũng bình phục trở lại. Trước toàn bộ những gì cô làm cho anh, anh chỉ còn biết cảm kích. Anh nhường lại cho cô cái quán của mình, cô một mực không chịu, anh đành phải chia đôi, cho cô làm bà chủ phân nửa. Với sự giúp đỡ của cô, anh dần dần ổn định lại tinh thần, anh xem cô là người bạn chí cốt, trong lòng có chuyện gì cũng đem tâm sự với cô, cô vẫn cứ im lặng lắng nghe.

Anh không biết cô đang nghĩ gì, anh chỉ mong có một người nhẫn nại nghe anh nói.
Mấy năm trời cứ như thế trôi qua, anh cũng quen vài người bạn gái, nhưng đều quen chẳng được bao lâu. Anh không tài nào tìm lại được cảm giác. Cô cũng thế, vẫn cứ sống độc thân. Sau anh nhận ra rằng, cô kì thực là một người con gái rất là tao nhã, dáng người xinh đẹp, cũng không ít người theo đuổi. Anh cười chọc cô là yêu cầu cao quá, cô cũng chỉ cười cười rồi thôi.

Rồi cuối cùng đến một ngày, anh chán ngán cái trạng thái bình lặng trống vắng, quyết định ra nước ngoài một chuyến. Trước khi anh nhận được hộ chiếu, anh chính thức giao lại toàn bộ cửa tiệm cho cô. Lần này, cô không từ chối nữa, mà chỉ nói là trông hộ anh, chờ đến khi anh về.

Những ngày phiêu bạt nơi đất khách quê người thật là gian khổ, nhưng trong cái khổ này, anh lại tìm thấy tầm nhìn rộng lớn và tấm lòng rộng mở. Những chuỗi đau thương dần dần phai mờ, anh đột nhiên nhận ra, bất luận là bệnh hay là khỏe mạnh, nghèo khổ hay là giàu sang, như ý hay không như ý, thực sự ở bên cạnh bầu bạn với anh, chỉ có mỗi cô ấy. Anh đi nay đây mai đó, nhưng thư từ của cô đều theo sát sau chân anh, dù chỉ là vài từ, hỏi thăm nhẹ nhàng, nhưng lại cảm thấy vô vùng ấm áp. Anh nghĩ đã đến lúc mình nên trở về rồi.

Về đến nhà, anh cảm động trước sự vất vả cực nhọc của cô. Cho dù là trong nhà hay ngoài tiệm, đồ đạc của anh, vị trí của anh đều giữ y như cũ, giống như sẵn sàng đón anh về bất cứ lúc nào. Anh gọi to tên cô, nhưng không ai lên tiếng cả.

Tiệm đã đổi người quản lý khác, anh ta cho anh hay rằng, cô vì lao lực mà đổ bệnh và mất đã nửa năm nay rồi. Theo lời dặn của cô, anh ta đã cho người để ý theo dõi những bước đi của anh, để gởi đi hàng trăm lá thư của cô để lại, và giúp anh quản lý cửa tiệm, dọn dẹp nhà cửa, đợi anh về.
Người quản lý trao lại cho anh di vật của cô, một tiêu bản của con chuồn chuồn, còn có một cuộn băng thu âm nữa, đó là những lời trăng trối cuối cùng của cô trước khi ra đi.
Trong băng chỉ có vỏn vẹn một câu nói trong trẻo như thời thiếu nữ mà cô nói lúc sức tàn bừng dậy :
“Em…lấy anh…được không?…”
Bỏ mất 27 năm trời ròng rã, anh khóc rống lên như một đứa trẻ.

Không ai biết rằng, có lúc, một người con gái phải dùng cả cuộc đời của mình để có thể nói một câu đơn giản như thế…

- Hội Lê dịch
Bloglamcha.com

Bố TunTun

Đàn ông đã qua 29, cập bến 30, 1 vợ 1 con nhưng nhìn còn ngon lắm lắm. Thích đủ thứ: viết lách, chụp ảnh, du lịch, ngắm gái xinh lung linh không cần 360 độ. Ai cần người chém gió phụ, xin bấm vào Liên hệ! ;)

Loading Facebook Comments ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>