Một lần nữa nói lời yêu em | Blog Làm Cha

Một lần nữa nói lời yêu em

(Tình yêu) Cô gái nói với chàng trai: “Em phải đi Bắc Kinh, Trung Quan Thôn ở Bắc Kinh là trung tâm công nghệ cao của Trung Quốc, ở đó cơ hội nhiều, sau này dễ phát triển.”
Chàng trai nói: “Vậy anh về Tứ Xuyên, nơi đó là thiên phủ chi quốc, người đẹp nhiều, sau này em thành đạt rồi không cần anh nữa, anh dễ tìm người khác hơn.”
Nắm tay nhỏ nhắn của cô gái khẽ đấm vào bộ ngực săn chắc của người bạn mình, bĩu môi nói: “Anh chỉ biết nghĩ đến gái đẹp thôi, hứ, cho dù sau này em không cần đến anh nữa, anh cũng chỉ được nhớ em, yêu em thôi, không cho anh tìm người khác đâu.”
Chàng trai nắm chặt lấy tay cô bạn gái, âu yếm hôn lên trán cô, nói: “Ngốc à, bố mẹ chúng ta đều ở Tứ Xuyên cả, em đi Bắc Kinh rồi, con rể tốt như anh đây tất nhiên phải về quê lo cho nhạc phụ nhạc mẫu chứ.”
Trong con mắt long lanh của cô gái lóe lên tia sáng của nước mắt, cô gieo mình vào lòng chàng trai, không buông ra nữa.

Hai người ở hai nơi nhưng tình cảm không hề giảm đi, nỗi nhớ nhung mãnh liệt chỉ biết dựa vào làn sóng vô tuyến truyền đi, gởi tin nhắn, gọi điện thoại, hai người tận tâm tận lực cống hiến cho sự nghiệp của ngành viễn thông nước nhà.

Một ngày nọ, cô gái đọc được một câu chuyện trên mạng, cũng là chuyện một đôi tình nhân, mỗi lần gọi điện thoại, người bạn trai lúc nào cũng đợi bạn gái mình cúp máy trước, sau này khi mà người con gái đó đã nếm trải nhiều đổi thay của thế sự, cô mới nhận ra rằng, thì ra trên đời này, người thương yêu cô nhất chính là người con trai luôn đợi cô gác máy trước.
Cô gái ghi nhớ câu chuyện đã làm cô nghẹn ngào rơi lệ, tối ngày hôm đó gọi điện thoại xong, cô nói với bạn trai: “Anh gác máy trước đi.”
Anh chàng ngẩn người ra, bảo: “Ngốc, gọi điện thoại mà còn phân trước sau cái gì hả.”
Cô bạn làm nũng “thôi mà, không chịu đâu, anh gác máy trước đi, không nghe em không thèm quan tâm anh nữa, cho anh khỏi tìm được vợ luôn.”
Chàng trai ngưng vài giây rồi cười nhạt, bảo: “Anh biết rồi ngốc à, vì em sau này anh sẽ không ở giá, vậy anh cúp máy trước nhé, phải biết là tốn tiền điện thoại chứ.”
Cô gái nghe tiếng đường truyền bận sau khi người bạn mình cúp máy, cô nở nụ cười hạnh phúc, nói trong lòng: “Anh yêu, em yêu anh, yêu còn hơn cả anh yêu em.”

Từ đó về sau,hai người gọi điện thoại cứ đến đoạn bye bye là cô gái giữ chặt máy mình, chờ bạn trai cúp máy trước. Còn người bạn trai thì cười hôn một cái, gọi một tiếng bé ngốc, rồi cúp máy.
Thời gian lâu sau, cô gái dần có cảm giác hơi tủi thân: “Anh có biết không hả, hừ, mỗi lần em gọi anh đều đợi anh cúp máy trước, em yêu anh thầm lặng như thế, anh lại chẳng biết tí gì cả.” Cô định cho chàng trai xem câu chuyện đó, để anh biết cô yêu anh nhiều biết chừng nào, một ngày nào đó anh chàng cũng sẽ đợi cô gác máy trước, để bản thân có thể thật sự cảm nhận được cái gì gọi là tình yêu, vậy mới tuyệt làm sao.

Nhưng cô kiềm chế lại, trong hạnh phúc của cô có pha lẫn cả ngọt ngào và chua xót, cô nghĩ: “Có thể yêu một người con trai theo kiểu thân thiết đặc biệt như thế cũng là hạnh phúc rồi.”
Cũng giống như những người ở tỉnh lẻ đến Bắc Kinh khác, cuộc sống của cô cũng không hề thoải mái, nhưng dù sao có thể ở tòa lầu kiến trúc dạng ống này, so với mọi người ở tầng hầm thì điều kiện đã là tốt hơn nhiều rồi. Ý chí, lý tưởng vĩ đại ban đầu bị mài mòn chỉ còn sót lại mỗi cái đuôi bé tẹo teo, nhưng cô gái vẫn kiên cường, không hề than thở với bạn trai mình, mà chỉ có càng quen nói câu “em yêu anh” hơn.

Tình hình an ninh khu vực tòa lầu cô ở không an toàn lắm, thậm chí còn có một tên biến thái chuyên đi trộm đồ lót của phụ nữ. trước đây có người bạn gái cùng ở chung phòng, cô thấy chẳng có gì, nhưng người bạn đó do gia đình có việc nên đã xin nghỉ phép về nhà rồi, để lại một mình cô trong căn phòng có 2 gian, phòng ở và bếp, bỗng nhiên cô cảm thấy cô đơn và sợ hãi.
Tối hôm đó, cô đang ngủ mơ thì bị làm giật mình tỉnh dậy bởi một loạt những âm thanh xì xào, lắng tai nghe một lát, đó là tiếng từ ngoài cửa vọng lại. Cô gái bấu chặt lấy góc mền, cả người phát run, không dám thở mạnh, những dòng nước mắt bất lực trào ra không thành tiếng.
Đột nhiên, tay cô đụng phải chiếc điện thoại dưới gối, giống như tóm phải vật cứu mạng, cô nhắn tin ngay cho người bạn trai: “Anh ơi, em sợ.”
Kì thực, người bạn trai đang ở Tứ Xuyên, một cái tin nhắn có thể làm nên chuyện gì chứ? Huống hồ là nửa đêm khuya khoắt, chắc anh bạn cũng tắt máy ngủ rồi. Cô gái quên mất tiêu phải báo cảnh sát, trong giây phút sợ hãi đó, cô chỉ nghĩ đến người bạn trai.
Điều khiến cô gái ngạc nhiên mừng rỡ ấy là tin nhắn vừa mới gởi đi có mấy giây, chàng trai đã gọi điện lại rồi. Cô nhè nhẹ bắt máy , nghe thấy giọng nói đầy thân tình của người bạn trai: “Bé ngốc, có phải là nhớ anh rồi không?”
Cô gái cố hết sức đè nén giọng của mình xuống, nói rằng bây giờ cô ở trong phòng chỉ có một mình, bên ngoài hình như là có ăn cướp, cô sợ quá.
Chàng trai an ủi cô đừng sợ, anh suy nghĩ trong giây lát, nói với bạn gái: “Em mở loa ngoài của máy lên, chỉnh âm lượng tối đa, rồi từ từ đi ra cửa, đừng sợ, em yêu, tin anh đi, đừng sợ.”
Cô gái vốn thông minh, bạn cô vừa nói xong, cô liền nghĩ ngay đến ý định của anh: anh chàng sẽ hét lớn để người bên ngoài nghĩ là trong phòng có con trai, tên nào ăn trộm hay có mục đích gì đó mà biết là chạy ngay.
Cô gái vừa run vừa đi ra cửa, mở loa ngoài điện thoại, chỉnh âm lượng tối đa xong, cô nói nhỏ vào điện thoại: “Xong rồi, em đang ở chỗ cửa, loa cũng mở rồi.”
Lúc đó cô gái mới biết rằng ngoài cửa đúng là có người, không chỉ là một người, mà còn nghe thấy tiếng bọn chúng rì rầm bàn tính nữa.

Ngay lúc toàn thân cô run đến độ muốn đứng không vững nữa, thì điện thoại bỗng nhiên hét lên một tiếng: “***, đứa nào ngoài cửa quậy ông đó? Dậy đi anh em ơi, có khách tới tìm kìa.”
Tiếng của anh chàng vừa lớn vừa thô lỗ cộc cằn, đang đêm khuya thanh vắng làm cô bạn hết hồn hết vía. Có điều đám người bên ngoài cũng mất hồn lo cao chạy xa bay, cô gái chỉ nghe thấy tiếng bước chân bịch bịch bên cạnh xa dần, xem ra bị hù chạy hết rồi.

Cô gái thở phào nhẹ nhõm, chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.
Chàng trai đợi một lúc rồi nhẹ nhàng hỏi: “Tên ngoải cửa đi chưa cưng?”
Cô gái cuối cùng cũng khóc nấc lên, nói vào điện thoại, “Anh yêu à, em nhớ anh.”
Cô gái sợ kinh hồn còn chưa trấn tỉnh trở lại, chàng trai an ủi mãi, đêm đó, hai người cầm điện thoại nói mãi cho đến khi trời sáng, cô bạn nói mau cúp máy đi, gọi điện thoại đường dài lâu như vậy, tốn biết bao nhiêu tiền chứ.
Anh chàng cười bảo đúng là cô bé ngốc nghếch, cô gái nói “Thì bởi ngốc nên mới thích anh đó, cúp máy đi anh, hôm nay đi làm cẩn thận coi chừng bị ông chủ la đó nha.”

Điện thoại vừa gác máy xong, trong lòng cô gái cảm thấy thật ngọt ngào, cô nhận được cảm giác an toàn mà người con trai đem lại, có điều vẫn còn có chút không toàn vẹn lắm, đó là người bạn trai dường như đã có thói quen cúp máy trước, lần này cũng không ngoại lệ, cô gái thầm nghĩ: anh ấy tuy là rất tốt, nhưng nói cho cùng cũng không yêu mình nhiều như người con trai trong câu chuyện kia, anh ấy chẳng bao giờ bảo mình cúp máy trước cả.

Trời bắt đầu nóng lên, nhiều chiếc áo của cô gái đều không có túi, cho nên nhiều khi cô hay quên mang điện thoại, có lúc nghỉ trưa đi ăn cơm thì để quên ở phòng làm việc, có lúc đi chơi với bạn cùng phòng thì để quên trong phòng, mỗi lần đi về đều thấy có cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của bạn trai, cũng chỉ trong những lúc như thế, cô mới cảm thấy có chút công bằng: hứ, lần nào cũng cúp điện thoại trước, không nghe điện thoại của anh, xem như là trả đũa chút xíu vậy, đừng có ấm ức nha, heo ngốc.
Ngày 12/5, vào một ngày bình thường không thể bình thường hơn, cô gái đang chuyên tâm làm việc ở công ty, không ngừng phấn đấu vì ước mơ nhỏ bé của mình.
Lúc sắp tan sở, từ trong văn phòng truyền đến một tin: xảy ra động đất rồi, huyện Văn Xuyên của Tứ Xuyên là tâm chấn, nghe nói cường độ mạnh không kém gì trận đại địa chấn ở Đường Sơn.
Cô gái trong lòng hoảng sợ, bất giác thò tay vào túi lấy điện thoại, quên mang mất rồi!
Cô lập tức lấy điện thoại bàn của công ty gọi điện cho người bạn trai, nhưng gọi qua đó tín hiệu đều bị đứt, cô lại gọi điện thoại về nhà, vẫn gọi không được, xem ra thiết bị truyền thông của Tứ Xuyên cũng đã bị phá hủy gần hết rồi.

Một linh cảm không lành dấy lên trong tim, lòng như lửa đốt, cô gái không chờ đợi nữa, từ trên lầu lao xuống, vẫy một chiếc taxi chạy nhanh về căn phòng mình thuê.
Mở điện thoại ra, quả nhiên có đến hơn 50 cuộc điện thoại nhỡ, toàn bộ đều là chàng trai gọi, cô xem tiếp, hãy còn một loạt tin nhắn chưa đọc: “Cục cưng, em yêu, bé ngốc, anh muốn lấy hết tất cả tình yêu của anh gọi em, anh yêu em, yêu em nhiều hơn cả em yêu anh.

Từ lúc em cứ kiên quyết bắt anh phải cúp máy trước, anh đã biết, nhất định là em đã đọc câu chuyện ấy rồi, nhưng mà, em yêu, anh muốn nói với em, anh yêu em, nhiều hơn cả em yêu anh.
Thật ra anh cũng đã xem câu chuyện đó, từ lâu đã xem rồi, đó là một câu chuyện đẹp, do nuối tiếc mà đẹp, nhưng chuyện đó không thuộc về chúng ta, anh không cần kiểu đẹp đó, loại đẹp do buồn tiếc đó, anh không cần! Khắc cốt ghi tâm tất sẽ đi kèm với đứt ruột đứt gan, anh thà là hai chúng ta sống cuộc đời bình yên, chứ không cần cái loại khắc cốt ghi tâm đó, anh chỉ muốn đưa em đi suốt cuộc đời này, nắm tay em, đến khi đầu bạc răng long.

Anh không cần loại đẹp thê thảm đó, anh chỉ muốn hạnh phúc thực sự. Từ trước đến nay, anh không dám quên mang di động, anh sợ em sẽ cảm thấy buồn tủi như anh, nhiều lúc, cho dù là đi vệ sinh, anh cũng bỏ điện thoại vào túi; buổi tối anh không bao giờ tắt máy, tối nào trước khi ngủ anh cũng thay pin một lần, rồi chỉnh âm lượng chuông lớn lên, anh sợ em lỡ đêm nào đó cảm thấy sợ, muốn nói chuyện với anh, nếu anh tắt máy, em ở nơi xa sẽ càng thêm cô độc.

Lần nào em cũng bắt anh cúp máy trước, anh biết là vì em yêu anh, anh rất vui, nhớ lại mắt anh cứ ươn ướt; điện thoại anh chẳng khi nào tắt máy cả, nhưng em lại không biết rằng, đó là vì anh còn yêu em nhiều hơn, đừng trách anh sao không nói cho em biết, cục cưng của anh, anh muốn đợi đến khi hai chúng ta già biến thành yêu quái anh mới nói em nghe.

Bé ngốc à, xem ra anh không có hồng phúc che chở em suốt cuộc đời này rồi, đống đổ nát trên lưng anh, nó đã đè anh hơn hai tiếng đồng hồ rồi, cả ngực và lưng anh đều đau như cắt, anh còn ngửi thấy mùi tanh của chính máu mình, cưng à, có lẽ anh không thể tiếp tục đi cùng em được nữa rồi.

Em yêu, anh muốn nghe giọng nói của em, anh gọi điện thoại cho em mãi, sao em lại không bắt máy? Em yêu, em có nghe thấy tiếng anh gọi em không? Em yêu, ở đây tối quá, anh lạnh quá, anh muốn em ôm lấy anh.

Em yêu, em yêu của anh, cục cưng của anh, anh yêu em, lúc này đây anh lại khiếp đảm như thế, sợ chết như thế, bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc anh không còn có thể hôn em, thương em nữa. Anh còn lo lắng hơn nữa là em vì anh mà đau lòng tuyệt vọng, đừng như thế, em yêu, anh đi rồi, em ở Bắc Kinh hãy tìm một người khác chăm sóc em, ở đó người thành đạt nhiều, cơ hội nhiều. Em là thiên sứ thánh thiện nhất trên Thiên Đường, không có ai bên cạnh bảo vệ em, anh sợ em sẽ bị tổn thương.

Hãy hứa với anh, em yêu, nếu còn có người con trai nào yêu em như anh, tuyệt đối đừng bao giờ không bắt máy của người ấy, anh biết người ấy lúc đó sẽ đau lòng đến dường nào.
Anh không thể thở được nữa, cục cưng, tạm biệt nhé, đời sau, anh nhất định sẽ là chồng em!
Cục cưng, em yêu, bé ngốc, một lần nữa lấy hết tất cả tình yêu của anh gọi em, anh yêu em, yêu nhiều hơn cả em yêu anh.”

Nước mắt cô gái tuôn như nước vỡ bờ, khóc đến nỗi hít thở không kịp, cô ngẩng mặt lên trời, nhắm nghiền hai mắt, gào lên tiếng thét tan nát cõi lòng:
“Anh yêu, kiếp sau em vẫn sẽ làm vợ của anh, em sẽ không bao giờ tắt máy nữa.”

- Hội Lê dịch
Bloglamcha.com

Bố TunTun

Đàn ông đã qua 29, cập bến 30, 1 vợ 1 con nhưng nhìn còn ngon lắm lắm. Thích đủ thứ: viết lách, chụp ảnh, du lịch, ngắm gái xinh lung linh không cần 360 độ. Ai cần người chém gió phụ, xin bấm vào Liên hệ! ;)

Loading Facebook Comments ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>