Nhật ký đi học – Lần đầu bị phạt | Blog Làm Cha

Nhật ký đi học – Lần đầu bị phạt

Anh Tun đi học đã được gần 3 tháng, và theo đúng tinh thần nghịch không biên giới, anh đã gia nhập “hội 4 tên” hay còn gọi là “bộ tứ rắc rối”.

Hôm thứ 6, mẹ ở nhà rảnh rỗi nên lên trường sớm chơi với anh. Vừa lên đã nghe thấy tiếng khóc và tiếng của cô Loan: “Bảo Bảo, sao con dám trèo lên nóc nhà mà còn vắt vẻo lên đó”. Mẹ vào lớp thì thấy Bảo Bảo đang đứng nép vào tường, sát bên cạnh Bảo Bảo là Tí đô và Sushi. Còn anh Tun thì đang thủng thỉnh chạy chơi ở ngoài, thấy mẹ còn không chạy lại mừng cơ. Cô Loan hình như chợt nhớ ra là Tun cũng nằm trong số những bạn thường xuyên leo nóc nhà nên bắt ảnh vào đứng chung cho đủ hội.

_MG_0707-004

Mới đầu, hình như anh Tun vẫn chưa ý thức được thế nào là bị phạt nên còn quay ra nhìn mẹ cười tủm tỉm. Mẹ dù rất buồn cười nhưng phải làm mặt lạnh coi ảnh sẽ làm gì trong tình huống này. Cô Loan yêu cầu Tun phải vòng tay đứng yên, ảnh làm theo ngon lành. Nhưng khi cô vừa quay qua nói chuyện với Bảo Bảo thì ngay lập tức, ảnh thả tay xuống và rời khỏi đội hình. Cô quay lại, nghiêm mặt hỏi: “Tun, cô đã cho thả tay xuống đâu, vòng tay lại cho cô”. Thế là anh Tun, lần đầu tiên trong đời mẹ được thấy, vội vội vàng vàng vòng tay lại đứng sát mép tường. Cô Loan nhìn thấy ảnh mũi dãi lòng thòng mới đi xuống dưới lấy khăn lên lau cho ảnh. Lúc này thì ảnh bắt đầu khóc, khóc nhỏ rồi đến khóc to. Cô Loan kêu lên, Tun, cô đã khẽ tay con phát nào chưa mà con khóc. Ảnh vẫn không nín, nhưng khi quay sang thấy 3 bạn còn lại im như thóc thì ảnh bắt đầu xuống giọng.

Nhưng xui thay, lúc này tự dưng Bảo Bảo khóc rống lên, rất rất to. Tất cả mọi người đều đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì khiến Bảo Bảo lại có thái độ đó, thì nhìn ra bên ngoài, thấy mẹ Bảo Bảo đang đứng. Thôi rồi, anh Tun được đà bắt đầu khóc lại. Cả hai anh làm thành hợp xướng vô cùng đáng sợ. Bảo Bảo bỏ đội hình chạy về phía mẹ, rồi thì bắt đầu nước mắt nước mũi giận dỗi các kiểu tưng bừng. Ảnh khóc và giận nên khi cô Loan kêu Bảo chào cô về nào, thì ảnh làm lơ quay mặt đi luôn.

Còn lại đội hình 3 tên. Tun vẫn khóc, nhưng mắt vẫn nhìn ra xem mẹ có thái độ gì không. Còn 2 bạn kia thì vì không có mẹ nên im re, chẳng khóc lóc hay rên rỉ gì. Mẹ Tun thì cứ ngồi im, không cười cũng chẳng nói năng gì. Anh Tun bất lực đứng tủi thân rồi lận lận cái miệng đến là yêu. Thêm một lúc thì Tí đô rời bỏ đội hình chạy lòng vòng quanh phòng, chỉ còn lại Tun Tun và Sushi. Mẹ thấy thế mới đưa tay ngoắc một cái, anh Tun sướng chí chạy tót lại ôm mẹ, vùi đầu vào lòng mẹ khóc nức nở. Đến là thương. Rồi thì ảnh bắt đầu bám riết lấy mẹ, nhất quyết không chịu ở lại nữa. Nhưng được cái khi chào các cô ra về, ảnh vẫn làm đủ thủ tục: ạ, tình cảm lên má, mi gió và bye bye.

Còn mẹ ảnh, thì lần đầu tiên biết được rằng, thằng con trai lắm chiêu của mình cũng biết sợ và biết nghe lời, chứ không chỉ ương bướng thích gì làm đó.

P/S: Mấy bữa nay ảnh biết chơi trò “pằng pằng” rồi nên lúc nào cũng muốn thử. Đang ngồi chơi yên lành, bỗng dưng ảnh giờ tay chĩa về phía bố mẹ, miệng kêu lên “pằng pằng” rồi yêu cầu bố mẹ phải lăn đùng ra ngất xỉu. Khổ thân bố mẹ ảnh, nhiều lúc kêu lên “mẹ bất tử” nhưng rồi cũng phải ngã đùng ra thì ảnh mới chịu. Cơ mà bắn súng thì chỉ bố mẹ bị thương thôi, chớ ảnh nhất quyết không chịu té xỉu dù có bị bố mẹ bắn trả “pằng pằng” quyết liệt. Thặc là bất công tóa!

Mẹ Tun Tun

Bố TunTun

Đàn ông đã qua 29, cập bến 30, 1 vợ 1 con nhưng nhìn còn ngon lắm lắm. Thích đủ thứ: viết lách, chụp ảnh, du lịch, ngắm gái xinh lung linh không cần 360 độ. Ai cần người chém gió phụ, xin bấm vào Liên hệ! ;)

Loading Facebook Comments ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>