Nhật ký săn con: bài tình ca số ba | Blog Làm Cha

Nhật ký săn con: bài tình ca số ba

(Nhật ký săn con) Bây giờ đã là đầu tháng 10, con bây giờ đã được 8 tuần trong bụng mẹ. Cái bụng mẹ vốn đã to (theo lời bố con) bây giờ lại to hơn. Khi mẹ nằm, nó nhô lên nhìn buồn cười lắm. Mẹ đắn đo mãi bữa giờ, vì không biết bao giờ bắt đầu viết cho con thì hợp lý. Nhưng hôm nay, một ngày mưa đẹp trời, mẹ lại ngồi ở văn phòng chờ bố con đến đón, mẹ nghĩ phải viết đôi dòng kẻo rồi mai mốt, mẹ quên bén mọi cảm xúc của mình.

Tháng 9 Sài Gòn, trời đỏng đảnh như cô thiếu nữ 15. Mẹ có một chuyến đi vào giữa tháng, về thăm ông bà ngoại con. Chuyến đi này mẹ chờ đợi đã lâu, bởi vì mẹ nhớ nhà, vì bao nhiêu biến cố đã xảy ra mà mẹ lại không có mặt ở nhà. Sau lần canh trứng, mẹ nửa hy vọng, nửa chờ đợi. Nhưng cái khao khát được trở về nó cũng chiếm lĩnh mẹ, khiến mẹ cứ muốn phân thân ra, vừa được đi, vừa được đón con. Con người vốn dĩ tham lam mà. Có những bữa mẹ đi bộ nhiều, bụng của mẹ nhoi nhói nên phải ngồi nghỉ. Mẹ trộm nghĩ, lẽ nào con đến. Nhưng rồi mẹ sợ hy vọng thành thất vọng nên lập tức dập nó đi.

Trễ kinh một ngày, mẹ bảo bố con đi mua que thử. Bố hỏi tại sao bố phải đi mua, mẹ bảo vía bố nhẹ lắm, sẽ hên hơn mẹ. Nói nhỏ với con là từ hồi lấy vợ, bố con ngoan kinh khủng, thuốc đau bụng kinh, băng vệ sinh hay que thử thai, bố con đều mua tuốt.

6 giờ sáng mẹ thức dậy, thường thì những ngày test que mẹ chẳng ngủ được mấy. Mẹ tìm que, bụng bảo dạ thôi thì thử đi, nếu 2 vạch thì vui, 1 vạch cũng vui vì sẽ được về nhà. 1 phút, rồi 2 phút, cái vạch thứ 2 mờ mờ hiện lên. Mẹ dụi mắt, vội vội vàng vàng mang vào cho bố con coi. Mẹ bật điện, bố con mắt nhắm mắt mở chưa hiểu rõ sự tình. Rồi thì 5 giây sau, bố con như bừng tỉnh, nhoẻn miệng cười, coi tới coi lui cái que. Xong đâu đấy, bố con nằm ịch xuống, vui rồi, ngủ tiếp thoai dzợ.

Nhưng mà còn biết không, cái que 2 vạch í không làm mẹ yên tâm được. Mẹ nằm xuống, nghĩ đến chuyện xảy ra cách đó hơn 4 tháng, lòng thấp thỏm.

Đó là hồi cuối tháng 4, cũng một lần trễ kinh, mẹ thử que lên 2 vạch. Đã một năm ngày cưới, nên bố mẹ vui mừng đến độ không cầm lòng được. Để cẩn thận, mẹ kêu bố đi mua thêm 2 que thử nữa. Bố con đi mua 2 loại, và cả 2 lần que đều lên 2 vạch cả. Hồi đó bố mẹ đang làm thủ tục thành lập công ty, công với 3 lần thử que đều 2 vạch nên yên tâm rằng con đã về. Sau mấy ngày nghỉ lễ, mẹ theo lời khuyên của bạn, quyết định đi khám xem con đã về tổ chưa.

Chiều hôm ấy, mẹ đi vệ sinh bỗng thấy có chút máu hồng. Mẹ lo lắng suốt chặng đường đi khám, lòng cứ cầu trời đừng có bất trắc gì. 15 phút chờ đợi, mẹ vào phòng khám và muốn rụng rời khi nghe bác sĩ bảo không có túi thai. Là sao? Tại sao? Sao lại không có túi thai? Đến 3 que 2 vạch cơ mà? Bác sĩ bảo mẹ về nghỉ, nếu ngày mai có vấn đề gì thì vào hẳn bệnh viện. Mẹ bước ra, nhìn thấy dáng bố con lúi húi phía trước, không biết nói thế nào, chỉ thấy thương bố vô hạn.

Mẹ về đến nhà, máu bắt đầu ra nhiều hơn. Mẹ lại mua thêm 2 que thử nữa, vẫn 2 vạch, nhưng lúc này, mẫu thử đã không còn tinh khiết nên chỉ cầu mong đêm qua thật mau để ngày mai mẹ đi khám lại. Sáng hôm sau bố mẹ dậy sớm, qua phòng khám bác Danh, sau khi nghe mẹ miêu tả thì cô nhân viên phòng khám cho mẹ vào ngay, không chờ đợi gì cả. Sau khi khám cho mẹ, bác sĩ bảo mẹ có 2 khả năng, hoặc là không có thai, đang hành kinh, hoặc thai đã sẩy nên kêu mẹ đi làm xét nghiệm hCG. Mẹ hỏi tại sao mẹ thử đến 4-5 que đều 2 vạch mà lại như thế, bác sĩ chỉ bảo mẹ rằng có thể do em thử sai hoặc mẫu thử có vấn đề, rồi bác kêu mẹ về nghỉ. 4h chiều, điện thoại mẹ reo, bác sĩ gọi báo có kết quả rồi em, không phải em có thai đâu, giờ nghỉ ngơi thôi, sạch kinh quay lại khám. Mẹ thả điện thoại xuống, lòng tan nát.

Nên bây giờ, khi nhìn thấy cái vạch thứ 2 mờ ảo hiện ra, mẹ nửa mừng nửa lo. Cả ngày hôm ấy đi làm, mẹ cứ chat với bố, hỏi đi hỏi lại, rằng có thật con đến không, bố có tin không? Bố con vốn dĩ nhắng nhít, trả lời chắc cú: “Có, chồng rất tin tưởng, tin tưởng tuyệt đối vào… con tinh trùng mạnh nhất”. Mẹ cười muốn tét rún với bố con.

Chiều hôm ấy, mẹ tất tả quay lại phòng khám. Cái con đường Cao Thắng và phòng khám ấy giờ quen thuốc đến từng chi tiết với mẹ. Sau khi lấy máu và chờ đợi 2 tiếng, mẹ quay lại lấy kết quả thì thấy chỉ số hCG là 348. Mẹ cười, rồi quay qua hỏi cô phụ trách phòng xét nghiệm cho chắc. Cô ấy gât đầu, bảo chị có thai rồi. Mẹ mang tờ giấy ra, cảm giác như mình đang đi trên mây hoặc đang ở đâu đó giữa thiên đường. Bố con đợi mẹ bên ngoài, vừa thấy mẹ bước ra đã hỏi: “Sao rồi vợ ơi?”. Mẹ gật đầu rồi cười toe: “Có thai rồi”.

Bố con đưa tay lên, “ồh yeahhhhhhhh” một tiếng như vừa đoạt chức vô địch của giải đấu quan trọng nào đó. Bố chở mẹ ra về, chậm rãi như chưa bao giờ được đi chậm. Mẹ ôm chặt bố hơn, hiểu rằng từ đây, cuộc đời của bố mẹ hoàn toàn thay đổi.

Mẹ TunTun

Bố TunTun

Đàn ông đã qua 29, cập bến 30, 1 vợ 1 con nhưng nhìn còn ngon lắm lắm. Thích đủ thứ: viết lách, chụp ảnh, du lịch, ngắm gái xinh lung linh không cần 360 độ. Ai cần người chém gió phụ, xin bấm vào Liên hệ! ;)

Loading Facebook Comments ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>