Một cuộc tình, một cuộc đời | Blog Làm Cha

Một cuộc tình, một cuộc đời

(Tình yêu) Cô là một người phụ nữ hư hỏng. Đó là sự thật mà hầu như ai cũng tán đồng. Hư đến mức độ nào? 16 tuổi đã có bầu, sau đó bị nhà trường đuổi học. Do có phần nhan sắc, thế nên sau này cô đã lấy được một anh tài xế. Anh tài xế này vốn cũng thật thà chất phác, liền bị cô bắt nạt, rồi sau cô lại đi ngoại tình với người khác.

Khi gặp anh, cô đã không còn trẻ nữa. À không, chưa hết đâu. Mạng cô cũng không vừa, xung khắc làm chết hai người chồng, còn cắm sừng bọn họ nữa. Trong khi đó anh hãy còn là người độc thân, do gia đình nghèo khổ nên bị trở ngại, đợi đến khi anh chị em lập gia đình hết thì anh đã 35 tuổi rồi.
Cô lớn hơn anh 5 tuổi, khi bà mai đến nói chuyện mai mối, có nhắc đến quá khứ của cô, bảo rằng: “Chỉ cần anh không chê, thì tôi có thể nói giúp anh.”

Anh nói anh không chấp chuyện đó. Nhưng anh có gì nào? Độc mỗi cái tiệm sửa xe đạp, người thì lại xấu xí. Cô thì trăng hoa có tiếng, còn anh thì cũng ngốc đến mức nổi danh. Ai cũng không tin là anh sẽ cưới cô, cũng không tin là cô sẽ lấy anh, nhưng tháng chạp năm đó, pháo nổ giòn vang, họ đã cưới nhau thật.

Cô mang theo hai đứa con nhỏ, hai người chồng trước, mỗi người một đứa, một trai một gái. Anh ta cười ha hả nói: “ Thấy tôi hạnh phúc không, chưa gì mà đã có một trai một gái rồi.” Anh không hề để ý đến cái ánh mắt của người khác.
Cô thì vẫn như xưa, lười biếng, tham lam, thích đánh mạt chược, đi khắp làng khắp xóm nói chuyện thị phi, liếc mắt đưa tình với đàn ông, cái thói này đâu phải là mới một hai ngày, có điều cô ta già rồi, nên chẳng ai thèm, thế nhưng mà cô vẫn cứ đi dụ dỗ đàn ông.

Có người đi mách với anh, anh thộn mặt ra bảo cô: “Nếu em không có chuyện gì thì ở yên ở nhà đi.” Anh chưa kịp bực tức thì cô đã nổi cáu lên quát: “Anh bảo tôi ở nhà à, thế không chán chết hả? Đi nhà này nhà nọ chơi thì sao nào?” Anh không nói gì nữa, mà đi bóc hạt dưa, đó là việc mà anh thích làm nhất – bóc hạt dưa cho cô.
Món ăn vặt mà cô khoái nhất đó là hạt dưa, cô vừa ăn vừa mắng: “Sau này anh bớt quản tôi đi nghe chưa, cái đồ vô tích sự!”

Cô vốn ưa chửi người khác, anh thì vừa nghe vừa cười hì hì, chẳng nói chẳng rằng. Đến hai đứa con cũng nghe không lọt tai, trách mẹ chửi đến mức thấy hổ thẹn. Cô la tiếp: “Bà mày đi tới nước này, còn không phải là vì hai đứa nhãi con chúng mày à, nếu không vì chúng mày, tao đâu có lấy tên thợ sửa xe!”

Tuy nhiên, anh vẫn cứ thương cô như vậy, dù là bước vào nhà toàn thấy cảnh bếp lạnh tro tàn, anh cũng không phiền không trách, trong nhà có phụ nữ lúc nào cũng tốt hơn. Anh nấu cơm, làm những món vợ thích; cơm nước xong xuôi, lại luôn phải qua nhà hàng xóm kêu vợ về ăn. Cô thì lúc nào cũng trách anh phiền phức: “Hối gì dữ vậy? còn hai ván nữa!” Đánh hết hai ván, cơm canh nguội lạnh cả rồi, anh đem đi hâm lại, vừa hâm vừa nói: “Đừng có đi đánh bài suốt ngày nữa, đánh một chút là được rồi, chơi lâu quá không tốt cho sức khỏe đâu, em xem dạ dày em kìa, lại đau nữa rồi phải không?”
Những lúc cô đau dạ dày, anh chế một túi nước nóng chườm lên bụng, tay trái nắm lấy tay phải của cô, có một người phụ nữ quả thật là tốt, tấm thân này thật là ấm áp, tuy là không thương anh, nhưng cuối cùng cũng có phụ nữ trong nhà rồi.

Cũng có lúc cô đối xử tốt với anh, mắng anh là đồ hèn, tám kiếp chưa trông thấy đàn bà. Anh cười hì hì bảo: “Anh đúng là chưa thấy đàn bà, chưa thầy người đàn bà nào đẹp như em.”
Lúc đó, cô bật cười, cô đi soi gương, quả nhiên thấy hiện lên gương mặt má đào, nhưng mà đã là đào già mất rồi. Cô đã 40 tuổi, thật sự là lớn tuổi rồi, thời son trẻ thì cứ lo đi dụ dỗ đàn ông, chẳng làm việc gì đứng đắn, bây giờ tìm được một người đoàng hoàng tử tế như thế là đã đáng lắm rồi.

Hai người đàn ông trước, bởi tính lẳng lơ của cô mà đánh đập chửi mắng suốt, nhưng cô chẳng hề sửa đổi, kết quả là một người uống say rồi tung xe chết, người kia thì đi bơi té xuống sông chết đuối. Do là lâu nay cứ đánh mắng ầm ĩ mãi, đến lúc hai người chết đi, cô chỉ cảm thấy mất đi người kiếm tiền cho mình, thậm chí chẳng khóc cũng chẳng than. Ai cũng nói cô là đồ trái tim sỏi đá, là người đàn bà lòng dạ độc ác không ai bằng, cô cắn hạt dưa cãi lại: “Hứ, ai bảo tôi đẹp làm chi.”

Giờ đây người đẹp tuổi đã xế chiều rồi, nhưng mà vẫn còn đẹp. Ngồi trước hẻm đánh bài, nói chuyện phiếm với người khác, trời mưa to, anh kéo mui xe chạy về nhà, có người báo: “Chồng cô về rồi kìa, mau về đun bình nước nóng cho anh ấy uống cho ấm người đi.” Cô lại cắn hạt dưa bảo: “Đánh hết ván này đã rồi tính sau.”

Thậm chí đến hai đứa nhỏ cũng đều cảm thấy mẹ chúng thật đáng ghét, nhưng anh lại bảo chúng: “Cứ để cho mẹ con chơi đi, mẹ con trong lòng buồn chán lắm.” Cô nghe thấy, liền quay mặt đi, mắt hơi ươn ướt, biết là anh ấy thật sự thương mình.

Không lâu sau, anh cảm thấy tim đau nhói, đau đến mức thở không được. Đi bệnh viện khám mới biết tim hỏng rồi, phải làm phẫu thuật bắt cầu. Cô nghe vậy, y như con mụ đàn bà chua ngoa, ngồi dưới đất chửi: “Ôi trời đất quỷ thần ơi, sao ông lại bị cái bệnh này, vầy không phải là muốn tôi chết hả? Trời ơi sao mà cái số tôi nó khổ thế này hả trời?” Đến lúc này mà cô cũng chỉ nghĩ cho bản thân mình.
Tiền thì không đủ. Cô thừa lúc chồng không có nhà, bán đi tiệm sửa xe, được hơn ba vạn đồng, vẫn còn thiếu. Cô đi tìm họ hàng thân thích mượn tiền, nhưng vì tiếng xấu bay xa, chẳng người nào cho cô mượn cả, sợ cô bịa đặt. Cô quyết chí giở món nghề thời thanh xuân của mình ra – đi hát?

Cô sợ người ta biết, thế là mua vé xe lửa rời quê, hát hết thành phố này đến thành phố khác, nếu bạn nhìn thấy một người phụ nữ đứng hát ngoài đường thì đích thị là cô ta đấy. Cô không còn trẻ nữa, đã 45 tuổi rồi, hóa trang lòe loẹt, mặc chiếc sườn xám rẻ tiền, hát những vở kịch tình ái “Đại Ngọc tư xuân”, “Bảo Đại sơ hội”, kiếm từng đồng từng đồng.

Sống đến 45 tuổi, đây là lần đầu tiên cô vì một người đàn ông mà kiếm tiền, không, không phải là kiếm tiền nữa, mà là cứu mạng sống của anh mới đúng!

Một năm sau, cô đã kiếm đủ số tiền làm phẫu thuật. Đến lúc cô trở về, người ta thấy cô đã trở nên gầy hơn, đen hơn, nhiều người cho là cô đã chạy theo đàn ông rồi. Người đàn bà như thế, thì chuyện thấy chồng mình không ổn nữa rồi liền chạy theo tên khác là bình thường thôi mà.

Ai cũng nhìn cô với ánh mắt như thế, chỉ có anh là không như vậy, anh nói: “Cô ấy về rồi.”
Cô thật sự là đã trở về, đem theo thật là nhiều tiền, chạy đến trước mặt anh nói: “Chúng ta có tiền phẫu thuật rồi, không phải là em đi ăn nằm với người khác đâu, là em kiếm tiền cho anh đấy.”
Lần này người khóc là anh. Cổ họng anh bỗng nghẹn lại, anh vuốt lên mái tóc đã điểm bạc của cô, nói: “Nhỏ điên này, sao lại biết thương người rồi?” Anh luôn xem cô là đứa trẻ con, một đứa trẻ ham chơi hay gây chuyện, thậm chí việc cô lẳng lơ anh cũng không trách, anh tin rằng, bản thân anh có thể cảm hóa được cô, có thể khiến cô yêu mình.

Phẫu thuật không thành công, nửa năm sau, anh qua đời. trước khi mất, anh kéo tay cô trăng trối: “Kiếp sau, anh vẫn sẽ cưới em, dù em không thích anh, nhưng ai bảo anh thích em chứ? Cho nên, anh sẽ đợi em ở phía trước.”
Cô ôm chầm lấy anh khóc ầm lên: “Đồ chết tiệt à đồ chết tiệt, sao anh nhẫn tâm vậy…” Tiếng cô thống thiết như chim cuốc kêu đêm, mọi người có mặt ở đó ai cũng mủi lòng, nhưng cuối cùng anh ấy cũng ra đi.

Cứ nghĩ là cô sẽ đi thêm bước nữa, cứ nghĩ là cô sẽ nói nói cười cười huênh hoang đi đánh bài tiếp, nhưng mọi người ai cũng nghĩ sai. Từ hôm đó, cô sống cuộc đời thanh đạm,ăn chay niệm Phật, không còn đi nhà này nhà nọ nữa, mở lại tiệm sửa xe đạp trước đây, tự mình làm ăn, nuôi con ăn học.
Trong lòng cô, từ đó chỉ có người đàn ông này mà thôi, anh đã dành cho cô một mối tình, một mối tình đẹp nhất trên thế gian. Nếu như ai có mối tình như thế, thì có thể sống đến trọn đời vậy.

- Hội Lê dịch
Bloglamcha.com

Bố TunTun

Đàn ông đã qua 29, cập bến 30, 1 vợ 1 con nhưng nhìn còn ngon lắm lắm. Thích đủ thứ: viết lách, chụp ảnh, du lịch, ngắm gái xinh lung linh không cần 360 độ. Ai cần người chém gió phụ, xin bấm vào Liên hệ! ;)

Loading Facebook Comments ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>