Mùa khai giảng đầu tiên | Blog Làm Cha

Mùa khai giảng đầu tiên

Sáng nay mẹ đưa Tun lên trường, nghĩ là như mọi ngày thôi ai dè xà quần đến hơn 1 tiếng mới được đi làm.

Chuyện là vầy:

Hôm nay trường anh khai giảng. Anh lên lớp thì thấy nhạc xập xình, các lớp lớn đang xếp hàng ra dự lễ nên anh nhất quyết không chịu vào với các cô. Anh khóc lóc này nọ, đòi mẹ bồng. Mẹ nghĩ, thôi để bồng anh ra ngoài, cho anh hưởng cái không khí khai giảng một tí rồi đi vào cũng không sao.

21443160_10214325377713421_1892691119_n

Hai mẹ con ra đến nơi, không khí vui như hội, nhạc mở tưng bừng còn các anh chị lớn thì đã vào hàng ngũ. Mẹ bồng anh trên tay, chỉ cho anh thấy hoa và bong bóng ngập sân trường. Rồi mẹ kêu thôi mình vào nghe con, anh lắc đầu. Anh chỉ ra giữa sân, đòi ngồi vào đó. Mẹ bối rối hết sức, vì anh thuộc khối nhà trẻ – lớp cơm thường mà, đâu đã lên lớp mầm – chồi – lá để được vinh dự ngồi vào hàng lối. Nhìn anh kiên quyết quá, mẹ đành cho anh đứng xuống, chỉ cái ghế đầu tiên của hàng ngoài cùng, kêu anh vào ngồi đi. Anh nhìn mẹ cười, kiểu như không tin là mình được ngồi í. Anh kéo tay, chỉ mẹ ngồi vào cái ghế bên cạnh, mẹ lắc đầu nói mẹ không ngồi đâu. Ừ, mẹ không ngồi thì thôi, anh cứ ngồi một mình vậy đấy! Bên cạnh anh, có mấy chị lớp lớn khóc lóc không chịu ngồi vào hàng vì sợ. Các chị nước mắt rưng rưng, đứng bên cạnh thằng ku lớp cơm thường đang ngồi cười tít mắt vì sung sướng.

21442208_10214325376313386_842884574_n

Được một lúc, mẹ thấy tình hình này có vẻ anh sẽ ngồi lâu nên kêu anh ngồi im cho mẹ vào báo cáo với các cô lớp anh, sẵn chạy ra xe lấy điện thoại chộp cho anh mí kiểu luôn. Anh đồng ý, ngồi ngon lành cành đào luôn.

Mẹ đi lấy điện thoại trở lại, thì các tiết mục văn nghệ cũng bắt đầu. Anh ngồi hàng đầu, chăm chú theo dõi, lâu lâu còn có kiểu lắc lư theo nhạc, thiếu điều phóng lên múa phụ họa nữa thôi. Anh sung sướng ngồi chơi, lâu lâu nhìn ra mẹ cười nịnh một phát. Trộm vía nhìn anh cũng to con, gần bằng các anh chị lớp mầm nên chẳng ai thắc mắc sao anh lại ngồi đây.

21397101_10214325377113406_155373860_n

Nhưng được một lúc thì anh lòi ngay cái đuôi của kẻ dự khai giảng ké. Khi mà các anh chị lớn ngồi nghiêm chỉnh theo dõi thì anh bắt đầu ngọ nguậy, rồi anh bỏ hàng ngũ chạy ra cầu trượt chơi. Nhưng vừa trèo lên cầu trượt thì sợ bị mất chỗ nên chạy vào ngồi tiếp. Ngồi được 5 phút, anh bỏ ghế nằm xuống sân trường, lăn lê bò trường rồi ngồi chồm hổm coi văn nghệ. Thêm được tầm 10 phút, anh nhìn mẹ thỏ thẻ: “Mẹ ơi, đái!”

Ôi, mẹ anh được lời như cởi tấm lòng, bế thốc anh vào lớp, cho anh đi đái xong rồi bỏ của chạy lấy người, bỏ luôn cả tiếng la hét thất thanh đòi vượt ngục ra ngoài sân chơi tiếp của anh!

21392523_10214325371553267_709165774_o

Vậy đấy con trai, đây là mùa khai giảng đầu tiên của quãng đời học sinh dài dằng dặc phía trước, và con là cậu học sinh bé nhất trường được dự khai giảng đó. Hãy vui vì điều đó, và hãy tận hưởng tuổi thơ của mình!

Thời gian, coi vậy mà chạy nhanh lắm đó con!

Mẹ Tun Tun

Bố TunTun

Đàn ông đã qua 29, cập bến 30, 1 vợ 1 con nhưng nhìn còn ngon lắm lắm. Thích đủ thứ: viết lách, chụp ảnh, du lịch, ngắm gái xinh lung linh không cần 360 độ. Ai cần người chém gió phụ, xin bấm vào Liên hệ! ;)

Loading Facebook Comments ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>